Viet TP's notepage

Welcome!! Viet is a Microsoft Student Partner in Vietnam

Bữa ăn đầu năm nghe kể chuyện Quân sư Ba

Thế là ba mẹ và mình vừa ăn xong bữa ăn đầu năm. Như mọi năm, sau giao thừa cả nhà lại ăn một bữa, có rượu, có gà, có đồ cúng tết. Có lì xì và chúc nhau, rồi còn quay clip lại nữa. Năm nay mọi thứ đều thuận lợi, từ mấy ngày nay đều rất êm đềm và nhẹ nhàng, công việc cũng giải quyết nhanh chóng, năm nay chắc sẽ nhiều điều thuận lợi đây Smile.

Bữa ăn đầu năm nghe kể ba làm quân sư.

 

Chú Tùng có 2 đứa con, đứa em mới lớp 5 nhưng toàn ăn hiếp đứa anh, nên thành ra mỗi khi mua đồ chơi chú cũng phải mua 2 cái vì không thì em nó đòi cho bằng được. Ba mà nghe vụ này thì chắc chắn là ko hài lòng, quân sư cho chú Tùng:

Cứ chỉ mua một đồ chơi thôi, rồi ngồi với cả 2 đứa mà nói chuyện: Ba đi công tác lần này hết tiền rồi chỉ mua được 1 đồ chơi thôi, giờ hai đứa đồng ý chơi chung thì ba để chơi chung, còn nếu ko thì ba chia. Giờ chia thì ba chia đều cho cả 2 đứa, ba đem chặt đôi nó ra mỗi đứa một nửa. Con chọn đi.

Thiệt nghe đúng style ba mình lắm ấy haha.

Chú Tùng đã thử và kết quả là đúng như mong đợi, ku em chọn chơi chung ^^. Vậy là ba mình đã quân sư thành công!! Ba muôn năm!!  : ))

Advertisements

Định nghĩa cảm giác mỗi khi về Kon Tum

Một năm về Kon Tum được 2 lần: hè, tết. Cứ gần tới ngày về là chộn rộn lo lắng, mong mỏi tới ngày được về. Lo lắng mong mỏi rồi cũng được về. Giờ về rồi cũng muốn nhận ra cảm giác giờ là gì?

Thường cứ gần về là giai đoạn đang thi cử, nào lo học lo thi, lo chuẩn bị đăng kí học phần cho hk sau. Song song với đó còn là lo định ngày chính xác rồi phải lo mua vé xe về. Vừa căng thẳng vừa lo nhiều việc, nghĩ tới chuyện về nhà được thoải mái hơn, điều kiện mọi thứ đầy đủ hơn hỏi sao mà mình ko ham thích và mong mỏi được về.

Mỗi lần về cảm giác mỗi khác. Cố gắng chắt lọc trong đó những cái mà lần về nào cũng ấn tượng và giống nhau, có được những gì nhỉ?

Đầu tiên là LẠNH. Trời lạnh làm cho sinh hoạt thay đổi, ít tắm hơn (ko phải vì lười mà vì ít dơ hơn hẳn). Trời lạnh mới có thể mặc đồ ấm, ra đường đi gió bạt vào người khoan khoái mát mẻ. Trời lạnh đôi khi làm mình nhớ một số chuyện, nhỏ thôi nhưng cũng vui. Nên mình thích trời lạnh.

Cảm giác nữa là sạch sẽ, thoáng đạt. Đi ra đường ko cần vội vàng, chậm rãi. Đường xá lúc nào cũng thoáng và sạch. Đi xe trên đường, ko gian trước mặt và sau lưng đều rộng rãi, ngay cả bầu trời cũng trống trải, có thể thấy khung cảnh đúng như cụm từ “trời xanh mây trắng lững lờ trôi” ^^ ; tầm mắt mở rộng thấy đầu óc cũng thoải mái. Như vậy cái thứ 2 là THOÁNG ĐẠT, THOẢI MÁI.

Cảm giác thứ 3 là THÂN THUỘC, trở về nhà thấy mọi thứ xưa cũ, đã quen với mọi thứ trong nhà nên biết rõ từng chi tiết. Tối vào giường ngủ, thay vì phải tới công tắc đèn để tắt đèn thì chỉ cần gạt công tắc nhỏ nằm kín đáo bên cạnh giường là vừa tắt đèn vừa bật đèn ngủ, tự nhiên mình nghĩ giống như một bí mật nho nhỏ trong ngôi nhà ko phải ai cũng có thể biết ^^.

Có lẽ cũng ko cần cắt nghĩa cảm xúc sâu xa, ba điều đó là 3 thứ xuất ấn tượng nhất mà mỗi khi về đều thấy thích và thương.

Tết mỗi năm về có những sự kiện khác. Năm nay lại một người bạn cùng lớp ko may gặp tai nạn qua đời. Cầu mong bạn yên nghỉ. Năm ngoái 1 người bạn, năm nay lại một bạn nữa. Cũng mong mọi người bằng tuổi mình đều bình an.

Mừng tết Tân Mão !!

I’m Posting every week in 2011!

I’ve decided I want to blog more. Rather than just thinking about doing it, I’m starting right now.  I will be posting on this blog once a week for all of 2011.

I know it won’t be easy, but it might be fun, inspiring, awesome and wonderful. Therefore I’m promising to make use of The DailyPost, and the community of other bloggers with similiar goals, to help me along the way, including asking for help when I need it and encouraging others when I can.

If you already read my blog, I hope you’ll encourage me with comments and likes, and good will along the way.

Signed,

Viettp


<Vietnamese Version>

Tôi quyết định cần phải viết blog nhiều hơn. Thay vì cứ giữ quyết tâm và tuyên thệ, tôi đang bắt đầu thực hiện nó ngay từ bây giờ. Tôi sẽ viết blog trên trang này mỗi tuần ít nhất một bài trong suốt năm 2011.

Tôi biết sẽ không dễ dàng, nhưng có thể sẽ vui, đầy động lực và tuyệt vời. Vì vậy tôi hứa sẽ sử dụng trang The DailyPost, và cộng đồng các blogger khác với cùng mục tiêu, để giúp đỡ tôi thực hiện, cả nhờ giúp đỡ khi cần và động viên người khác khi tôi có thể.

Nếu bạn đã đọc blog của tôi, hy vọng bạn sẽ động viên tôi bằng comment và like, và những điều tốt đẹp sẽ đến.

Kí tên,

Viettp.


Đây là một chương trình của WordPress, link: http://en.blog.wordpress.com/2010/12/30/challenge-for-2011-want-to-blog-more-often/

Ứng dụng CRM với menu Ribbon áp dụng MVVM pattern của viettp

Thế là kì thi cũng gần kết thúc với môn quan trọng cuối cùng đã thi xong. Kết quả của môn này cũng không biết thế nào, nhưng mình đã cố gắng hết sức. Theo tình hình chung thì hàng loạt sinh viên cùng overnight đêm trước khi thi, giờ ngủ dậy rồi mà vẫn còn thấm mệt Sad smile.

Được cái giao diện ribbon cũng thú vị. Khác biệt nằm ở chỗ dùng MVVM, code được sắp xếp cũng trật tự và sửa lỗi và viết logic cũng cực nhanh.

oodcrm-ribbon

Nhờ có ribbon mà ứng dụng của mình đã tiết kiệm được rất nhiều diện tích và các nút chức năng tập trung chứ không dàn trải. Một cái hay là dùng MVVM thì mình có thể dễ dàng đổi trường Command của RibbonButton để nó thực hiện những công việc khác nhau trong những ngữ cảnh khác nhau.

 

Các bạn thích sử dụng Microsoft Ribbon for WPF có thể tải cài đặt thư viện và samples tại đây.

Official blog của WPF team cũng có loạt bài về Ribbon for WPF, bài đầu tiên tại đây.

Một bài viết về MVVM trên MSDN Magazine.

Chúc bạn thành công!

Làm gì với chức năng Rating và Comment?

Trang blog WordPress này được mình đầu tư kĩ về việc thiết kế các thành phần. Từ theme cho tới các widget, vị trí sắp xếp các nội dung và thành phần menu, tất cả đều có một mục đích gắn liền. Ngoài ra còn có 2 chức năng mà mình “gắn” nó vào bài viết: Rating và Comment.

Chức năng comment không có gì lạ. Chức năng comment đều có dưới mỗi bài viết, là nơi bàn luận về bài viết đó, để các bạn đặt câu hỏi, hoặc góp ý. Từ sau khi đổi giao diện, comment nhớ nhất là comment góp ý của anh Ủ Minh Hiếu trong post Hướng dẫn sử dụng VS2010 và CodePlex TFS. Và nếu muốn có thể trao đổi tốt hơn, thì bạn nên có một tài khoản WP để có thể comment và được báo trả lời của mình cũng như những người khác khi đăng nhập tài khoản.

 

Còn khi đưa chức năng Rating vào, là hình ảnh ở vị trí đầu mỗi post có ngón tay cái “chỉ trời chỉ đất”, mình đã nghĩ rằng đó là khi những người đọc bài viết của mình có thể nhận xét nhanh nhất về chất lượng bài viết.

Nếu bài viết giúp được bạn trong công việc học tập, rate up nó một phát.

Nếu bài viết dài dòng quá, rate down nó một cái, rồi có thể comment rằng bài viết hơi dài và hơi kĩ quá.

Nếu nội dung này ko hay, rate down và cho vài ý kiến đổi nội dung.

….

Trong bài viết lúc nào cũng sẽ còn chỗ sót, chỗ chưa nói rõ, Comment sẽ là nơi để yêu cầu chỉ rõ hơn các nội dung đó.

Cách viết có thể ko hay, có thể nhàm chán, có thể Rate và Comment phản đối.

Rate và Comment để giúp mình có thể viết nội dung có ích hơn cho mọi người khi đọc. Hay Rate và Comment chỉ để biết mình ko viết cho tự mình đọc một cách tự kỉ ^^.

Với mình, một comment phản đối còn hơn là một bài viết ko comment !! Winking smile